Hôm nay, lại nhận kế hoạch mới. Không giận khi bạn giành lấy công việc dễ, và đẩy công việc khó cho mọi người. Nhưng hình như cái sự coi trọng của mình đối với bạn giảm đi một ít. Nếu bạn không làm vậy, tôi cũng sẽ nhận công việc đó về phần mình cơ mà. Giá mà...Xin lỗi bạn nhé, khi mà mình không thể nhìn bạn với cặp mắt đầy ngưỡng mộ như trước. Chỉ vậy thôi. Còn mình lúc này cứ thấy hăng máu gì đâu á (nói thẳng ra là ...ngu), khi cứ thích đâm đầu vào những công việc khó khăn ấy. Tự dưng thấy yêu cái cảm giác chạy tất bật với những cái deadline, thấy yêu cái áp lực, bế tắc. Yêu cái cảm giác một ngày làm việc mệt nhoài, tối về học qua cái gì đó, đọc một đoạn truyện rồi đi ngủ. Chỉ để bắt mình bận rộn. Sợ lắm cái cảm giác không học được gì nữa.
Mối quan hệ với nhiều người dường như bế tắc. Dạo này lười nói hẳn. Có lúc nào đó, sẽ không còn có thể nói chuyện với ai, có không nhỉ?
Chiều, bắt gặp một hình ảnh thật thân quen. Một anh chàng đèo một cô bé, anh thì quần ống cao ống thấp, mồ hôi nhễ nhại. Cô bé ngồi sau, một tay xách đôi giày, một tay cầm que kem. Như gặp lại hình ảnh của mình ngày trước. Lại nhớ cái thời lê la khắp cái sân bóng, hang cùng ngõ hẻm cùng mấy ông anh. Chắc chẳng bao giờ còn tìm được...
Về thành phố lúc trời sập tối. Lọt thỏm trong ánh đèn chớp nhoáng, tự dưng lại cảm thấy thương mình....
