Im Lặng

Ngẫm nghĩ, thấy cũng buồn cười. Đôi lúc, mình nói chuyện nhảm cực nhảm, không rõ người khác có hiểu không, thì hình như ai cũng hiểu. Còn khi mình nói những chuyện rất chi là đơn giản, thì chẳng ai hiểu. Vậy là sao? Ừ, thì thế.


Khi mình viết, mình muốn bạn mạnh mẽ hơn, không có nghĩa mình khinh bạn khi thấy bạn yếu đuối. Mình cũng không quá vô tình, vô tâm để không biết rằng chỉ cần một lời động viên, chia sẻ, hoặc chỉ cần ngồi bên nhau trong im lặng, cũng là một điều vô cùng quý giá, không phải lúc nào cũng có được.


Ừ, không ai hiểu. Mình khuyên bạn nên tự quyết định cách sống của mình, tự mình đứng lên vượt qua khó khăn, đừng than vãn, phải mạnh mẽ và vững chãi như tùng. Bởi mình sợ, khi mình không còn đủ sức hay không còn là người vững vàng có thể động viên bạn, khi bờ vai mình không còn đủ sức cho bạn tựa vào, mình sợ phải thấy bạn gục ngã. Bạn có biết không? Mình không phải là người quá quan trọng đối với bạn, nhưng mình vẫn sợ như thế. Ngộ quá. Làm sao hiểu được chứ, đúng không?


Ừ, không ai hiểu. Cái công việc mình đang làm, đúng là ban đầu mình không thích. Không ai biết, khi mình đã bắt tay vào làm cái gì, mình cũng đã yêu thích nó. Bởi đơn giản, mình nghĩ, ai và cái gì cũng có điểm hay. Không ai xấu hoàn toàn, và không ai tốt hoàn toàn. Mỗi ngày nhận ra một điều gì đó tốt đẹp, ở một ai hay việc gì đó, đều khiến mình vui mà có thể quên đi những khó khăn. Chính vì vậy nên mình mới thấy buồn khi công việc vì ai đó không thể "chạy" được. Ừ, người đơn giản và ngộ như mình, ai mà hiểu được.


Cũng đã được nửa năm rồi. Nếu mình không thích, không gì giữ chân mình được. Không phải là vì đã buộc mình vô cái công ty nào thì cũng phải trói buộc mình trong đó. Ừ, cũng có thể đúng. Nhưng đối với mình thì không. Ừ, thấy cái câu "Tôi không phải đầy tớ của đồng tiền" mà lòng thấy đau. Mình hiểu ý câu này chứ. Theo cái nghĩa tốt đẹp của nó. Nhưng mình lại nghĩ đến những em bé bơ vơ ngủ bờ ngủ bụi, những người ngâm mình cả ngày dưới dòng kênh đen sì chỉ để kiếm ngày mấy ngàn, nghĩ đến những người bạn rớt nước mắt, cắn răng buộc phải nghỉ học khi không đủ tiền đóng học phí. Ừ, đó là vì có thể bạn chưa bao giờ phải chịu đói một ngày. Hoặc chưa bao giờ phải ngồi lề đường kiếm từng đồng tiền như bà lão mà mình đã kể trong cái topic lang thang Sài Gòn. Bởi bạn được học hành đàng hoàng, có thể tự mình sống đàng hoàng, có thể có một công việc lương ít một tí cũng không sao. Chỉ phải băn khoăn giữa cái công việc nào tốt cho mình, công việc mình yêu thích. Nên mọi chuyện được nói một cách quá đơn giản như vậy. Đồng tiền bản thân nó chẳng có lỗi gì cả. Giữ phần tốt đẹp trong con người mình, đó mới là điều nên làm, dù có tiền hay không tiền. Mình cũng là người mê tiền, rất mê tiền đấy. Ừ, mỗi người một cách nghĩ, một cách sống mà.


Ừ, không ai hiểu. Đã lâu rồi, mình không còn thật sự nổi nóng bao giờ, ngay cả lúc này, thấy có vẻ như lời lẽ của mình quá chủ quan, quy buộc, gay gắt.. Có lẽ đã thấy nhiều điều nên thấy. Cũng có thể từ ngày mình biết thương yêu một ai đó thật lòng. Nhường nhịn, biết chia sẻ, và dịu dàng, chẳng phải là con người mình muốn hướng tới sao (dù thấy cái điều này còn khó gấp mấy ngàn lần cái ước mơ mà mình ấp ủ).


Ừ, thì không ai hiểu. Đôi khi người ta cũng phải thật sự cứng rắn, và không khoan nhượng. Thuốc đắng giã tật. Nhưng lời ngọt ngào, không phải quá khó đối với mình để nói. Nhưng đó không phải là những gì mình muốn dành cho những người bạn của mình-những người đối với mình còn có ý nghĩa hơn mọi vật chất.


Chẳng lẽ lúc nào cũng phải nói mọi chuyện một cách quá rõ ràng và rạch ròi.


Có thể sẽ có người giận mình, ghét mình cũng nên. Ừ, thì cứ nghĩ những gì bạn muốn nghĩ về mình, cứ đối xử với mình như bạn muốn, mình cũng chỉ im lặng mà thôi.


Lần đầu tiên, và cũng lần cuối cùng, giải thích, thanh minh cho một điều gì đó.


 


 

Hu Hu, 2 Chữ T :(


THÊ THẢM

Tui sắp thất nghiệp rùi, bà con cô bác gần xa nhớ cưu mang tui nghen (^v^)



Tình hình rất chi là bi đát. Sau vài cú chơi bời+công việc bế tắc+cái máy lạnh chít tiệt, giờ nhìn mình chắc chẳng giống ai, huhu. Xơ xác. Ahhhhhhhhhhh, xấu quá ^_^


Cố gắng không được gì, nhưng ít ra vẫn có thể tự hào mình đã cố gắng. Ít ra thì mình cũng làm điều đó với tâm huyết thật sự, dù rằng chẳng phải là việc mình yêu thích lúc đầu. Cái bẫy hoàn hảo đã giăng, thấy, nhưng vẫn không thể tránh. Có phải tội nghiệp cho mình lắm sao?!?!?!?!?


Từ lúc trước, luôn luôn có ước vọng làm người trong top dẫn đầu. Không phải vì cái danh hão huyền hay cái khát vọng gì quá quắt. Chỉ vì muốn, nếu mình có thể có quyền quyết định, mình sẽ không ra những quyết định chỉ có lợi cho mình, hoặc chỉ để làm hại người khác. Mình vẫn tin vào phần tốt đẹp của con người mình. Dù ai đó đã từng nghĩ thế nào về mình, mình vẫn tự tin mà tin vào điều đó. Thế mà càng lúc càng chẳng ra làm sao. Người như mình bây giờ, thiệt chẳng làm được cái khỉ gió gì hết. Chết chán cho mày, thiệt tình.


Thua trận thế này, thiệt là thảm thương, hihi.


Dù có thế nào, mình vẫn không thể làm những việc mà mình không tin là nó đúng.


Đã lựa chọn thì không than vãn, MĐ nhé. Cố lên, nhóc.

REPLY

To...


Đã qua rồi cái thời trẻ con, khi mình có thể giận một ai đó vì người đó thân với một người khác hơn mình. Hoặc có chuyện gì mà người đó không nói với mình mà lại đi nói với những người khác. Có gì đâu. Cũng qua rồi cái thời, mình muốn mọi người quan tâm đến mình nhiều thật nhiều, dù mình vẫn tỏ ra lạnh lùng như không cần ai bên cạnh. Qua lâu rồi, nên đừng giải thích với mình theo kiểu ví mình như trẻ con thế. Không thích chút nào.


Mỗi người đều có quyền chọn cách sống cho bản thân mình. Bạn cũng thế. Mình sẽ không bao giờ trách bạn đã sống thế này, thế khác. Chỉ cần bạn thấy bạn sống không làm hại đến người khác, không hổ thẹn với bản thân, và dám chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình, chẳng phải là đã tốt lắm sao?!? Bởi mỗi người một tính cách, một cách sống, cho nên mình không có quyền phán xét ai cả. Bạn thấy bạn không đánh mất bản thân bạn, thế là đủ rồi.


Với riêng mình, mình không thích thấy người khác yếu đuối. Hoặc tỏ ra yếu đuối. Bởi hoặc mình sẽ cảm thấy buồn vì thương bạn, hoặc mình sẽ tỏ ra khinh ghét. Mà cả hai đều đó, đều không tốt cả, đúng không? Ai cũng có lúc suy sụp, nhưng đừng khiến người khác phải thương hại mình. Mình chẳng bao giờ có ý nghĩ thương hại bạn hay một ý nghĩ xấu nào đó, nhưng mình vẫn muốn nói thật những suy nghĩ của mình. Chỉ thế thôi.


Đã đến lúc đứng dậy và đi một cách đàng hoàng rồi đấy.


Có thể bạn sẽ ghét mình, cho rằng mình sống giả dối, hay không phải là người bạn tốt, biết sẻ chia. Ừ, bạn có thể nghĩ thế nào về mình cũng được. Mình chưa bao giờ và sẽ không bao giờ có ý nghĩ sẽ thanh minh hay cố làm người ta thay đổi suy nghĩ về mình. Nhưng mình thích nhìn bạn mạnh mẽ.Bạn có biết không?


 

Ha Ha...He He...Hi Hi...Khì Khì...Khà Khà...Khé Khé




Anh iu, hihi, anh iu giỏi quá

bàn thắng thứ 200,
Image  Image  Image
Duỗi thì đừng gặp tôi :)

Tập Đếm

Xòe bàn tay

Em tập đếm

 

Có 1, có vô cùng

Mất một, còn không

= -1

Có 3, thêm 1

Được 4

Mất 3, còn 1

Mất 1

Không còn

=-1

Có 2,

Mất 2

Còn không

=-1

 

Có 1

Có +vô cùng

Mất 1

-vô cùng

=-1

-1+-1+-1= -1

 

Dủ dẻ

Xa rồi một vì sao

Một mùi hương dủ dẻ

(bài thơ này lúc trước được cô đọc cho nghe, hình như là "Thành phố nơi anh ở"-không hỏi tên tác giả)

Nghe thoảng trong gió đêm một mùi hương quen quen, lạ lạ. biết chắc chắn là không phải, nhưng lòng vẫn đinh ninh: hoa dủ dẻ. Loài hoa của những ngày thơ ấu, của cái thời trốn ngủ trưa, trèo cây, leo núi, của cái thơi chơi nhiều hơn học. Thế cho nên, cũng không chắc mình viết cái tên ấy có đúng chính tả không nữa. Cũng chẳng biết đó có phải là tên của hoa... Chỉ biết cái tên ấy, đã đi qua thời của bà mình, của mẹ, của cô, của chị và của mình.


E hèm, theo motip của một bài văn miêu tả, thì phần tiếp theo, MĐ phải mô tả rõ ràng về cái hoa ấy. Nhưng thiệt tình cũng...chẳng biết tả nó thế nào. Chỉ biết cái mùi hương ngọt ngào đặc biệt của nó đã khiến tụi nhỏ Mđ mê tít. Nghĩ cũng lạ, hoa bé tí, nhưng dù có mọc trên núi khô cằn chỉ toàn sỏi và đá, hay mọc hoang trong đám cây bụi ven đường, thì vẫn cứ một vẻ kiêu sa như thế. Cánh hoa vàng dày, toát ra vẻ cứng rắn đầy can đảm, và tỏa ra cái hương ngọt như mật quấn quít cả thời tuổi thơ, Mùa Đông nhỉ?


Chui vào bụi, tìm được một đóa là hớn hở vô cùng, cứ nâng niu mãi...


Cả thị xã, chỉ có vài chỗ có hoa dủ dẻ. Đó là những ngày xa. Không biết lũ trẻ bây giờ có được trốn ngủ trưa, chui rào, trèo cây, và tìm hoa dủ dẻ!?!


Có ngày nào đó, hoa dủ dẻ cũng sẽ thành lá diêu bông?!?


Biết rằng nơi đó chẳng lúc nào thiếu hoa- những vườn hoa rực rỡ, vẫn thèm được ủ trong tay một đóa hoa dủ dẻ, để gửi cho anh cái mùi hoa dịu dàng đó. Anh có biết không?!?