Ôi, I van U

Thật không hiểu nỗi. Bây giờ đúng là hết hiểu rồi. Tại sao cái gì cũng vậy, đang ngon lành, tới phiên mình in charge liền bắt đầu trở chứng hết cả lũ. Là sao? Mà thiệt là mình đâu có phá cái gì đâu. Hết biết! Biết chít liền! Chẳng lẽ phải cúng hả trời. Men men, I van mấy U, mấy U bình thường dùm chị, huhu

Hôm nay tốn thêm 1 ngày vô ích. Chán.

Ngày mai sẽ đi hỏi lớp học lại tiếng Nhật. Học cho đàng hoàng. Chúi mũi làm hoài, ngu thấy ớn. Chuẩn bị chuồn thôi, hihi.

Mưa...

Sài Gòn lại vào mùa mưa rồi. Lại sắp phải đi ngoài đường trong tình trạng không thấy gì. Hổng hiểu ai thì sao, chứ sao mình vẫn không thể quen với cái kính quỷ sứ, dù phải đeo hơn 10 năm. Mén ơi, hơn 10 năm rồi đó hả? Chời chời, nói tới đây mới nhận ra điều đó. Khiếp, già rồi chẳng còn minh mẫn như trước, kha kha

Lúc nãy trú mưa, Dế gọi điện. Cũng lâu lắm rồi chẳng gặp nhau, hình như hai đứa đang dần xa nhau thì phải. Đúng rồi. Nhưng chẳng muốn điều đó một chút nào. Lạ, có những điều chỉ cần nói ít mà hiểu cả, Dế nhỉ? Và có lẽ, hai đứa thương nhau cũng vì thế. Sao mà giống nhau :)

Trời mưa. Hết thích mưa rồi. Ghét mưa rồi. Hổng thích nữa. Hổng thích.

Óa, nói đến đây lại nhớ, cũng đã hai mùa mưa rồi. Hai năm rồi sao? Vẫn loay hoay, loay hoay va loay hoay. Ngộ thiệt hen.

Tu bo va khong...

Vẫn là mình với tỉ tỉ điều không thật.

Loay hoay hoài chẳng tìm được lối thoát ra khỏi những điều hư hư ảo ảo, chẳng biết là sự thật hay mộng mị.

Làm sao để biết cái gì nên từ bỏ, cái gì không cần bỏ?

Ừ, nếu người ta biết hết, thì đâu có phải lan man thế này nhỉ...

Cho HC: Ui, tội nghiệp quá nhỏ ơi. Chẳng giúp được gì cho nhỏ khi mình suốt ngày cũng phải chạy đi giải quyết ba cái thứ vớ va vớ vẩn. Cố lên nhỏ nhé... Bữa nay nhìn hốc hác hơn trước nhiều rồi, thấy mà thương quá đi thôi.

Tuần sau G sẽ theo mình xem cái phần mình làm. Không làm được thì quê chết. Phải cố gắng hen. Và phải hoàn thành cho xong cái hôm trước đã hứa làm cho G nữa. G dễ thương, hihi...

Xin Lỗi...

Hôm nay mình đã làm cho Gideon bực mình. Chắc G cũng hơi hơi giận rồi đó. Thiệt tình, cái miệng hại cái thân. Ai bảo lắm lời+nhiều chuyện+nói chuyện dzô dziên. Xin lỗi Gideon nhiều nhiều nha. Xin lỗi thiệt tình đó.

Thiệt ra mình rất nể G đó. Dễ thương, lại giỏi giang nữa. Hổng biết làm sao G có thể control được bao nhiêu là những thứ rắc rối, phức tạp đó. Một mình G làm hết. Thấy tội nghiệp+thương G làm sao á. Làm quá, rủi mà bị ốm 1 cú là hổng có ai lo cho. Mà tụi H ác lắm. Nó bắt làm như điên.Thương nhiều nhiều. Nói ra chắc mấy chị chọc mình, thiệt tình cứ thấy G cố gắng làm việc là thương như thương mấy anh mình ở nhà.

Còn có 4 tuần nữa thôi, G cố lên nhé. Sắp được về nhà rồi :)

Hôm nay biết G làm việc rất mệt, mà chẳng biết làm gì. Thôi, chúc G ngủ ngon tối nay vậy. Nice dreammmmm

Khò Khò

BUỒN NGỦ, BUỒN NGỦ, BUỒN NGỦ.

Thiệt tình cái bạn Đẹp Trai này, đang làm mà nói muốn về nhà go to bed early, làm mình cứ muốn ngã lăn đùng ra ngủ thôi. Ôi, ước gì ngày có 48 tiếng, làm 8 tiếng, ta sẽ dành 12 tiếng để ngủ. Akaaaaaaaaa, sảng khoái hihi (ai biểu làm con heo chi)

Sinh nhật bé Nghi bợm, tội lỗi quá. Akaaaaaaa, tha lỗi nhé.

Cố gắng, cố gắng, ngày mai, ngày mốt. Ngày kia được ngủ rồi. Vì sự nghiệp khò khò muôn năm, cố gắng!

To Pu: Ê, một mình tao là đủ rồi nha. Mày tỉnh dùm tao cái. Thi tốt nha mày.

Mún nghe nhạc quá. Akaaaaaaa, nghe bài gì bi h?

Thơ ....(thẩn)

Lâu lắm rồi mới lại nghe cô đọc thơ. Còn gì nữa, cũng đã mấy năm. Hồi còn ở quê, cứ mỗi lần đan, may hoặc làm điều gì một cách chăm chút, lại nghe cô ngâm thơ. Nhẹ cả đầu, hì hì. Cũng chẳng biết người hay đọc thơ thì có tâm trạng gì không, chỉ biết mỗi tối mưa rét, khi mình nằm cuộn tròn trong lòng cô, có khi thiu thiu, có khi giả vờ ngủ say, lại nghe cô đọc. Giọng cô chẳng buồn da diết như mấy chị hay ngâm thơ trên TV, cứ bình bình, thản nhiên. Vậy mà mỗi lần nghe là mỗi lần thẫn thờ. Sống với cô bao nhiêu năm, nghe thơ bao nhiêu lần, thế sao lớn lên mình chẳng thuộc 1 bài thơ nào hết là sao? Đúng là óc bã đậu mà.

Tự dưng cô hỏi, có nhớ bài này không. Rồi cô cứ ngâm 1 mạch, chẳng để cho mình trả lời. "Em ơi đợi anh về - Đợi anh hoài em nhé - Mưa có rơi dầm dề - Ngày có buồn lê thê - Em ơi em cứ đợi..." Con chẳng hiểu vì sao cô biết, nhưng cô luôn là người hiểu con đến từng ngóc ngách tâm hồn con. Người ta không phải lúc nào cũng làm được cái điều mà người ta muốn, phải không cô? Vậy thì tại sao, trước khi về, cô còn dặn con "Dễ dàng từ bỏ thì đừng bao giờ yêu"?!? Choáng! Hì hì. Lúc trước mà nói chuyện yêu đương thì chết với cô, sao bây giờ cô lại thế. Yêu với đương gì cô ơi. Không yêu nữa.

"Chỉ vì không ai người - Biết như em chờ đợi..."

Con không phải là người duy nhất biết chờ, vậy thì chờ để làm gì... Chờ điều gì hả cô?

Đừng lo cho con mà, cô nghen :)

Một Ngày...

Một ngày....

....thấy mình...

Như cây mùa rụng lá...

...Mục rã từ bên trong...