Phải Bay Mới Là Harry Potter ^v^




Hôm nay đi công chuyện, nói chung là không như ý. Nói chung là cũng có thất vọng 1 tí, buồn 1 tí. Nhưng chẳng sao, cứ phải cố gắng thôi, nhóc nhỉ? :)

Mãi đến hôm nay mới đi xem được Harry Potter. Thế là cũng sắp chia tay với Harry rùi. Mấy năm rùi nhỉ, để tính nhẩm xem, ít ra cũng từ năm mình học lớp 12. Hơn 6 năm rùi, bi giờ hết truyện, hết lun cả phim xem, chắc sẽ nhớ :)

Xem Harry Potter, thích Harry thật nhiều nè (tất nhiên rùi, hihi). Hổng phải chỉ vì thương Harry hổng còn bố mẹ, thương những lúc Harry một mình, thích Harry đánh bại Voldermort, mà thích mấy cái điều nho nhỏ ở Harry. Chẳng hạn như, Hermione khoe với mọi người khả năng phép thuật của Harry, Harry chẳng kiêu căng, ngạo mạn công nhận mình có tài, mà chỉ bảo mình gặp may và trong các tình huống đó đều có mọi người giúp đỡ. Cái này cũng... đúng , nhưng mà gặp mấy đứa khác, dễ gì làm được. Đó, mình thích những điều nho nhỏ như vậy ở Harry nhất.

Người mình thích thứ 2 là ai nhỉ? Chú Sirius, tất nhiên rùi. Thương chú này nhiều nhiều. Chú chịu khổ, nhưng mà lúc nào cũng lo cho Potter, hổng có care đến bản thân mình. Thương chú vì bản thân chú là người rất cô đơn, bị gia đình ruồng bỏ, và gia đình toàn theo phe Ác. Nhớ chú có lần bảo, chú ghét tất cả những người trong gia đình mình. Nhưng mà lúc mình đọc đến đoạn đó, mình cứ nghĩ hoài, có thật chú nghĩ như thế không? Dù có chối bỏ gia đình, mình tin thật lòng không ai muốn thế. Rồi cuối cùng, chú S cũng chết vì bảo vệ người khác. Chết dưới tay chị mình. Cuối cùng, vẫn chưa hiểu được rõ ràng, sau khi chết, linh hồn chú như thế nào (nghĩ hoài hổng ra). Túm lại, rất chi là thương chú Sirius.

Người thứ 3 là người mình hổng thích, nhưng mà thương. Đó là ông thầy tội nghiệp Snape. Bản chất ổng đâu phải xấu. Tiếc là khi đi học, hổng có ai làm bạn thực sự với ổng, thực sự chia sẻ và hiểu cũng như giúp đỡ ổng, nên ổng bị tổn thương. Mình không thích ba của Potter, bởi ổng giỏi nhưng mà ổng hổng tốt với Snape. Yêu mẹ Potter, luôn bảo vệ cho đứa con của người mình yêu, dù chẳng được yêu lại, xem ra ổng cũng rất ...đáng yêu đấy chứ Và bài học mà mình học được ở đây là: cố gắng đừng bao giờ làm tổn thương người khác chỉ vì những trò đùa, những ý thích nhất thời của bản thân mình. Đừng bao giờ dồn người khác vào đường cùng trong tâm hồn họ.

Và một cô bé nhỏ mà mình rất thích. Thích ngay từ lần đầu đọc những lời đầu tiên về bé. Thích hơn nữa khi thấy bé trên phim. Bé Luna Loovegood. Ai bảo bé hâm?!? Mình lại thấy bé vô cùng ngọt ngào, nhân hậu và rất duyên. Một cô bé luôn lạc quan với cuộc sống. Dù có bị mất hết đồ đạc, vẫn không xem đó là điều khó chịu. Cô bé này nhỏ nhưng mà sức mạnh về tinh thần lại lớn. Mình thích Luna nhiều nhiều :)

Wow, xem phim xong có nhiều cảm xúc mới và lạ, nhưng mà không nói ra được. Nhiều thiếu nhi thích Harry Potter, có lẽ là do được phiêu lưu cùng những điều kì thú, được sống trong không khí bạn bè và tự lập, được học nhiều điều hay mà không phải nghe giảng moran, được khuyến khích phát triển bản thân mình.

Cảm ơn Harry Potter nhé :) Mình không tin là câu chuyện về Harry sẽ kết thúc, chỉ là nó sẽ tiếp tục diễn ra ở một nơi nào đó mà chưa ai biết, nơi mà mọi điều kì diệu sẽ còn tiếp tục, nơi mà hi vọng và tình bằng hữu luôn hiện diện. Mình tin thế giới đó là có thật. Chắc mình cũng sắp mad rùi, hihi.

Harry à, phải bay nhé. Thế mới đúng là Harry Potter.

Tháng 9...




Tháng 9 nào cũng thế. Cứ phải tự nhắc suốt, ngày này sinh nhật bé này, bé kia, không được quên đấy nhé. Vì khá nhiều, nên cái bộ nhớ của mình nhớ bậy nhớ bạ, nhớ lung tung. Kể sơ sơ có bé Chiêu, Anh Minh, bé Cún Thế Thiện Vân. Rồi bé Xì Mall dễ thương nữa. Acha, mới vào blog của bé Xì Mall, hix, cuối cùng thì bé ấy cũng "dính chưởng" rùi, thế mà chả nói gì với mình. Nhưng mà hổng thấy giận bé ấy. Chỉ có cảm giác này thui: vui và thật sự thấy yên tâm cho bé ấy rùi. Thật sự thế.

Hổng bít nói lời chúc mừng sinh nhật thế nào. Thui thì hi vọng hổng nói mà mọi người đều hiểu vậy.

Cái hoa thạch thảo ở trên, đặc biệt tặng riêng cho Dế nhỏ. Biết thích hoa thạch thảo mà :)

Lại tung tăng vào blog của bé Mưa. Hix, thích ghê cái bài Dream trên đấy. Nghe xong, nghe đi nghe lại, chỉ một cảm giác hạnh phúc mà thôi :)

Chả hiểu sao, nghe bài này, lại nhớ cả một cánh đồng cúc trắng trong Daisy, lại như thấy cả cái ước mơ về một cửa hàng hoa đầy cúc của mình. Hồi đi học, nói cái này, mấy đứa bảo mình khìn. Nhưng mà qua bao nhiêu chuyện, bao nhiêu năm, vẫn thấy cái ước mơ đó sáng trong mình. Dù có thành hiện thực, không thành hiện thực thì mình vẫn thấy cần giữ những ước mơ đó trong mình, vẹn nguyên. Thế.

Đã có lúc cảm thấy mình như chết đi, để cảm xúc chạy nhảy lung tung, thèm lắm cái tin nhắn reply của một người nào đó. Rồi chỉ là cái tin báo Message failed. Rồi cũng qua cả :) Nhưng hình như cũng đã thấy mình cần một bàn tay thì phải :) Chắc phải nối bước Dế Ù Dễ Thương thui :-D

Lại lang thang và gặp cái ni. Chắc sến :-)
Thêm chút đường cafê có ngọt?

Thêm chút tình, mình có thuộc về nhau?!?...

Yup! Dẹp! ^v^




Aka, không thích làm người ẩm ẩm ương ương nữa. Vứt. Dẹp. Có gì mà suy nghĩ chi cho mệt đầu. Cười lên nhé. Nói "Smile" cái nào :)

Mục tiêu tháng tới:

- Không nói nhảm trên blog nữa

- Không nói chuyện buồn trên blog nữa
Túm lại là ta không có gì để nói trên này?!? Khà :-D



Bỏ hết nhé. Không làm được gì nếu đánh mất cái tâm trong sáng. Thanks, Dad :)



Ngày mai là ngày mới, không biết là nó sẽ là khởi đầu hay kết thúc cho cái số phận điên điên của mình. Nhưng đi rồi mới biết. Thấy trước tất cả thì không còn thú vị. Be brave, lil gil!



Chậc, hi vọng cái anh đó không đẹp trai thì cũng đừng có khó chịu với mình. Ghét những anh vừa xấu vừa xí lắm :-D





Thổi bay nỗi buồn đi. Đón thêm ước mơ nhé :)




F.I.G.H.T?

I definitely lose the battle.

Don't know how to fight. Don't want to fight either.

Are u happy when you fight me down?!?

So sorry. For both of us.

E.M.P.T.Y DAY




Buồn nhỉ? Cuối cùng thì một số điều mà mình tin tưởng cũng rơi rụng cả- lại như những mảng vôi sữa rơi khỏi bức tường rêu phong cũ kĩ. Ngỡ ngàng.

Lâu rồi, mới thấy đôi mắt mình có cảm giác cay cay.

Có thật là, càng ngày phải trở nên khôn ngoan hơn? Nhưng tại sao phải thế?!? Lại muốn cười. Ngộ. Nhưng mà thật sự muốn nhìn thẳng vào họ mà cười. Thế là cuối cùng, cũng thấy cả rồi. Buồn. Nhưng nhẹ nhõm.

Có thật không em?!?

Nghĩ nhiều, làm nhiều. Và nói ít. Chắc chắn phải thế thôi. Có còn cười không nhỉ?!?

Cuộc sống phức tạp. Nhưng sao lại phải sống không như bản thân mình?!? Mặc. Vẫn sống theo đúng là mình thôi. Cứ cười nếu muốn cười. Thế, em nhé. Là do mình chọn mà.

Nghe được một giọng nói, cảm thấy lòng bớt bộn bề. Nhưng tại sao lại có thể nhận ra mình ngay khi lúc nào cũng chê mình cái này cái nọ?!? Con người thật khó đoán, hix. Chẳng lẽ cái giọng của mình ngày càng trở nên the thé, đanh đá, chanh chua?!? Ặc ặc, nghĩ đến đó là đã hix hix hix

Ui, loay hoay mãi cũng chẳng bít bắt đầu từ đâu. Bắt đầu thấy nhớ sư phụ rồi. Sư phụ mau về đi. Dạy và chơi với con chứ. Ở nhà buồn chết được, sư phụ ơi.

Cố gắng! Cố gắng!

Dạo nì rất chi là lười biếng. Sáng không muốn dậy, chỉ mún nằm ở nhà phè phỡn đọc truyện tranh thui ^x^. Không mún lết vào công ty tí nào. Dạo nì nghỉ phép hơi bị nhìu, hết phép mất rùi, huhu. Sao hổng cho mình làm ở nhà ta?!? Chắc phải set cái này thành mục tiêu phấn đấu của mình quá :-D

Sắp xì trét rùi. Sắp bị điên rùi. Sắp bị công việc đè bẹp dí rùi. Và chắc là sắp chết rùi. Hix

Tình hình là mày móc cứ kéo nhau "man" hết cả lũ, không thể kiểm soát. Ừ, thì máy mà, cũng như người thui, cũng phải có lúc hư chứ. Hình như dạo này lì rùi, nên cảm thấy đỡ sợ hơn trước. Nhưng mà cái áp lực của những người không hiểu (và không chịu hiểu) gây ra cho mình cũng không phải là nhỏ. May mà bên cạnh mình vẫn còn có những người khiến cho mình cảm thấy yên tâm (cái này mới à nha. Vì trước giờ mình đâu có yên tâm về cái gì đâu :). Và mình "thấy" được khá nhiều từ họ. Cả mớ kiến thức mới mà mình mới nhặt được+phong thái làm việc của người ta nữa. Rồi cũng từ đó mà nhận ra là mình càng ngày càng bộp chộp. Làm tay chân nhanh hơn suy nghĩ. Cái này trông không là gì. Nhưng mà suy nghĩ lại thì điều này khá nguy hiểm. Nhận biết được là hay rùi. Chắc phải cảm ơn 1 người nhìu nhiù :-)

À, dạo nì còn có thêm sư phụ mới. Mình có rất nhiều sư phụ, mỗi người có 1 điểm hay mà mình cần và nên học. Bi giờ lại vô cùng hân hạnh khi có thêm 1 sư phụ nữa. Sự phụ mới hiền ơi là hiền (nhưng trong công việc thì nghiêm thấy sợ, hix), rất chi là dễ thương. Sư phụ rất giỏi, nhưng rất chi là khiêm tốn. Chỉ mún hiểu và khám phá công việc thui, chả mún tranh công. Cái điểm này thì mình cực kì kết. Nhưng mà "dở" 1 cái là đã có dzợ đẹp rùi. Mất điểm, hìhì.

Dạo này (lại dạo này), tự dưng mình có cái cảm xúc chi chi rất chi là kì kì, lạ lạ. Giống như là chồi non đang nảy mầm từ cái cây khô hạn. Cái cảm xúc đó, ngày càng mạnh hơn. Nhưng mà khùng ở chỗ là mình chẳng biết nó là cái gì. Ui cha, chắc là sắp bị nổ, hì hì.

Ngày mai bị lên thớt rùi. Bị "dò bài" rùi. Nên lại nói nhảm rùi. Cái tật, hoài mà không bỏ. Hư.

Ngày mai, hổng bít nó sẽ trôi qua mau hay như rùa bò. Chỉ biết là từ ngày mai lại phải cố gắng. Ngày mốt cố gắng gấp đôi, ngày kia cố gắng gấp đôi ngày mốt. Và ngày... sẽ die, hehe...




Welcome back

Hehehe

Sáng nay còn hix hix, chẳng mún bước chân dzô phòng. Tại bít hôm nay, phòng sẽ vắng 1 người. Từ nay chẳng còn có đứa siêng năng đi làm sớm với mình. Thế nên, bước chân buổi sáng mà nặng ơi là nặng. Nhận được cái mail của nhỏ lúc trước nữa thì, hix hix thiệt lun.

Thế mà chiều nay thấy nhỏ lò mò lò mò dzô, lại nhận được tin vui (cứ cho vậy đi, hehe) của nhỏ, vui thiệt là vui. Thấy chưa, điều mình ước cho nhỏ đã thành hiện thực rùi. Nhanh ghê. Mình biết những gì tốt đẹp hơn sẽ chờ nhỏ phía trước mà.

Thế là từ nay, gì chẳng gặp nhau thường xuyên nữa, cũng chẳng còn làm chung, nhưng mà cả hai cùng phấn đấu nhé.

Hai con nhỏ cá mòi Techno điên khùng, thoát khỏi cá hộp, ra sông ra biển rùi lại chui vào ở trong cái hộp. Hihi, mọi người bảo thế.

Nhỏ à, ai cũng vui với cái tin đó hết á. Welcome back nhé :)