Bệnh Nghề Nghiệp

Đầu ong ong, lúc nào cũng nghe tiếng gì ồ ồ. Chắc sắp điếc, he' he'.

Chân dán đầy Salonpas, hậu quả của việc "dạo chơi" quá nhiều.

Nhìn cái bảng KPIs mới sếp giao, chỉ có hai từ để nói: khủng+hoảng. Hehe, nhưng sợ thì có ích gì. Phải fight chứ nhỉ! Kể cả khi không còn sư phụ chỉ dẫn cho mình.

Nhắc sư phụ mới nhớ. Sư phụ đã về, hìhì. Hổng quà bánh gì hết trơn, định giận lun gòi. Nhưng mà thấy sư phụ "tả tơi" quá, chắc là 2 tối lại thức trắng, thui, thấy thương thương nên tha cho sư phụ vậy. Vậy là ngày mai lại phải trả bài, hix hix. Nhưng mà có sư phụ thì thấy rất vui, hihi.

Ngày không nắng

Sáng nhìn tờ báo, thấy cái tin khủng khiếp. Đã 4 ngày hổng đụng đến tờ báo, kỉ lục. Mà là kỉ lục xấu.

Thấy rõ ràng mình sống vô tâm quá đỗi. Hình như cũng đã không để ý trăng Trung Thu tròn hay méo...

Cái tin thì khủng khiếp, nhưng mà cái nguyên nhân sao vẫn cứ mãi là "chuyện muôn năm cũ". Buồn...

Đang loay hoay với 1 đống thứ, thực sự cái nào cũng mới mẻ. Thích, và sợ. Biết rõ ràng là mình phải nắm tất cả những thứ ấy và phải nắm thật tận tường. Nhưng hình như sắp đuối rồi. Cũng chỉ biết nhủ thầm với bản thân mình: cố gắng! Ừ, phải cố gắng, bé ơi.

Tuần sau, sư phụ lại đi xa. Sẽ tiếp tục lui cui, leo trèo 1 mình. Nhưng biết chắc là sẽ nhớ sư phụ lắm cho mà xem. Cái tật quá lệ thuộc vào người khác cả công việc lẫn tinh thần vẫn chưa bỏ được. Cái tật xầu ìn.

Thích cái bài thơ trong blog chi Nhóc. Dễ thương. Nhưng mà...

Tình yêu chỉ năm chiếc lá

Mà làm thành một cơn giông

Jason Bourne Is Back




Hehe, đi xem The Bourne Ultimatum để ủng hộ Heineken.Hehe

Ghét cái Cinebox, phim hay dzậy đó mà đem chiếu ở rạp B. Hứ, cái màn hình mờ câm, cái phòng thì nhỏ mà dạo nì lại lắm cái trò vuốt ve ôm ấp của mấy ảnh mấy ả. Bực mình. Đúng là ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái, cả hai con mắt đều bực, hẹ hẹ. May mà có phim hay để bù, hừ.

Hôm trước quảng cáo với con Dzịt, mà hổng dám chắc. Hôm ni thì nhắc bé 1 câu: Ê, phim đó xem cũng được. TUI COI RỒI, hihi.

Everything must end where it begins

But a new story always begins when everything ends. :)

Enjoy your new life, David Webb

CHUYỆN




Hum ni, lướt qua 1 trang web, nhìn thấy cái hình baby thương không thể tả.Mum mum, dễ thương quá đi. Cho bé lên mặt tiền nhà chị lun

Nghe "Chuyện" của Thuỳ Chi, thấy bao giấc mơ xinh xinh ở quanh, còn mình thì lọt thỏm trong những giấc mơ hạnh phúc. Này là con đường cong cong nhỏ, mùa thu chắc trời trong, cỏ thì xanh mướt. Này là luỹ tre đầu con hẻm vào nhà. Còn mưa thì cứ trong văn vắt, cứ như soi rõ và phản chiếu cả cuộc sống muôn màu xinh tươi trong ấy.

Và này còn là gió, theo em suốt con đường em qua.

Thấy cuộc sống và ước mơ cứ trong ngời như thế :)

Ước chi mình là trẻ con để lúc nào cũng cười thơ ngây và hồn nhiên thế này :-d

http://www8.nhac.vui.vn:8000/uploadmusic/YeuNhac/thuychi/chuyen_thuychi.mp3

Entry for September 19, 2007




Sáng nay đi công chuyện, thấy cô bé nhỏ xíu xíu, xách cái cặp to đùng, đang tìm cách qua đường, tự dưng mình lại thấy mình phải còn cố gắng nhiều. Con đường phía trước cũng như thấy xa hơn. Và lại thấy mình phải trở nên mạnh mẽ lên, phải cố gắng mới được...

Cố gắng nhé.

Lâu rùi, ừ, cũng lâu rùi, mới được thấy sương sớm mai vương trên lá cỏ. Lại thấy sao đẹp quá cuộc sống nhỏ nhoi của một giọt sương ...

Có Điều Gì Đó :)




Chỉ lần đầu gặp em, ngỡ như đã quen từ lâu,

Chỉ lần đầu gặp em, ước mong được gần em mãi

Chỉ lần đầu gặp em, nhớ nhung theo anh từng đêm

Chỉ lần đầu gặp em, bước chân chợt quên lối về



Và người tình đầu tiên có nghe tim anh bồi hồi

Chỉ một nụ cười thôi khiến anh bỗng ngây ngất

Này người tình đầu tiên hãy cho anh xin một lần,

Một lần được gần em, trọn đời mình dìu nhau

Về vùng trời tuổi thơ... để mộng mơ.....



Điều gì đó với ánh mắt sáng khiến cho lòng anh biết đến lần đầu.

Để anh chơi vơi bước tới bến có muôn màu mắt... em

Điều gì đó với mái tóc sẫm nhắc anh từ đây mãi mãi đợi chờ.

Điều gì đó với chút nắng ấm khắc lên hình bóng... em



Chỉ lần đầu gặp em, nhớ thương đam mê đậm sâu

Chỉ một nụ cười thôi, cũng nghe lòng thêm ấm áp

Chỉ lần đầu gặp em, ước mong bên em từng đêm

Chỉ lần đầu gặp em, cũng nghe hình người tìm về



(Trúc Hồ)

It's nice :)

Entry for September 12, 2007




Hi' hi', hôm nay "bị" đặt biệt danh: Châu chấu. Hix, cái tên nì bị chọc quê từ hồi cấp 1 cơ, rất chi là ghét. Nhớ có lần còn khóc oang oang rùi méc cô giáo nữa cơ, làm mấy tên tái hết mặt mũi. Nhưng sau đó vẫn bị chọc. Quái thiệt

La ầm ĩ phản đối, mới được đọc cho nghe cái câu nì:

"Nực cười châu chấu đá xe

Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng."

Lại còn được khen nhanh nhẹn như con châu chấu nữa chứ, hí hí.

Nhưng mà, hôm bữa đã có bác Hiệu già cảnh báo cái mặt lơ ngơ tin hết mọi điều của mình rùi, nên kiên quyết phản đối thui.

Châu chấu bị xịt thuốc, bị nhậu. Không thích.

Hix, quyết phản đối dến cùng, hihi.

Ừ, tưởng rằng chấu ngã,...

Just wait and see