Già

Hôm nay, ngày hình như có thêm tí nắng. Nên cảm thấy dễ chịu hơn một tí. Đúng thiệt là cái cây chết nửa xanh nửa khô, phải có mặt trời và nước mới dễ chịu. Pó tay.

Đi lạc vào blog của một cô bé trong CLB ngày trước, thấy dzui dzui ngộ ngộ. Là nỗi buồn khi đội bóng yêu thích+mấy anh cầu thủ yêu thích khi thua trận. Nhớ lại cái thời đi học của mình ngày trước. Cũng buồn, nhìn cái mặt sầu đời dễ sợ khi mấy anh Juve thua trận. Hehe, đến hết hồi học Đại học vẫn còn như thế. Còn bi giờ, mỗi lần nghe mấy ảnh thua, cũng thấy một chút hơi-khác-bình-thường, nhưng không đến nỗi. Thấy rồi nỗi buồn ngày xưa chả là gì so với những điều khiến mình buồn bi giờ. Những cái điều ngày xưa mình vẫn cứ nhủ: "Hổng biết mấy người lớn lo chi ba cái đó, sao hổng sống nhẹ nhàng như tụi mình có phải đỡ khổ hông". Và có một chút... khi thấy người ta lo toan những điều đó trong cuộc sống. Giờ, nhìn lại mình, cũng vậy thôi. Chắc là già rồi. Đúng là già rồi.

Bé Dzịt hỏi sao đóng blog. Đơn giản là những lúc như dzầy, mình rất hay nhiều chiện. Mà toàn mở miệng ra là than. Như cái đống blog entry gần đây nè. toàn than vãn. Mà than hoài mọi người nghe cũng nhàm, cũng bực. Thôi thì đóng cửa nhà, mình than một mình mình nghe vậy. Và thật ra là, không muốn show cái vẻ già nua+chút tuyệt vọng của bà già tuổi 25, hehe.

Lúc trưa, ngồi chọc anh Linh với anh Bờm. Anh Linh bảo: "Trời ơi, lo chi mà nhiều rứa Châu. Hồi đó, anh chả lo gì hết trơn á. Chứ nói chi chị phải lo. Trời ơi, con nhỏ này". Túm lại, sư phụ chỉ có kêu "trời ơi, trời ơi" thôi. Bờm hêu cũng thế. Nghĩ lạ ghia ta. Sao mình lại nghĩ đến những điều đó?!? Bờm bảo: It's time. Uhm, thì it's time. Ok, I already get ready for that. Let's depart :-P

Hổng biết nói sao với Bờm. Không biết là Bờm sẽ vui hay sẽ bực mình khi mình quyết định như thế. Thật sự không biết dự tính của ổng là gì nữa. Chỉ biết là mình vẫn thấy áy náy với Bờm nhất. Em xin lỗi, Bờm à.

Dạo này, thèm nhạc. Hồi trước, khi thấy mình đơn độc, hay hỏi một người tư vấn xem những lúc ấy sẽ nghe gì. Giờ thấy sao mà xa, mà lạ. Cũng là từ phía mình. Chẳng thể mở miệng ra, nói được lấy một lời tử tế. Càng lớn, càng tệ. Vì sao? Già mất rồi... Tối nay, nghe gì nhỉ?!?

Ngày mai, mai sẽ đến. Cũng như hôm qua, hôm kia. Rồi cũng như ngaỳ-mai-của-ngày-mai... Lạc đường mất rồi...

Ngày thấy mình đánh mất...

Sợ

Sư phụ vẫn tưởng đó là quyết định nhất thời, là cái giận nhất thời của con nhỏ nóng tính.

Cũng tự dưng thấy khó xử. Mình không muốn ra đi khi còn quá nhiều thứ mình muốn làm, muốn bíêt. Nhưng cũng lại không muốn mình như một cái máy, cứ chui đầu vào làm, không thời gian đọc, không thời gian tìm hiểu chỉ vì mất thời gian làm ba cái thứ TPM không một chút added-value.

Và mình sợ. Con đường mình chọn phía trước mịt mù, không một ai ủng hộ, không ai đi bên cạnh. Ừ, đã nói không là ngọn cỏ lau úa vàng rùi mà, phải sống một mình chứ sao. Cái mình sợ là, chắc chắn ở đó sẽ chẳng có những người giỏi như sư phụ để mà biết thêm nhiều thứ, chẳng có thể làm những thử nghiệm táo bạo như ở đây.

Được cái này thì mất cái kia. Tiếc gì nhỉ?

Có thật sự mình mong muốn được sống một cuộc sống yên bình?!?

Bởi Cuộc Đời Không Là Giấc Mơ...

Nói chuyện dzới bé Nu, mới thấy ít ra cũng còn có một người có thể hiểu những gì mình đã từng cảm nhận. Không biết cái cái cảm giác của bé có giống chính xác như cái cảm của mình hay không, thì cái giây phút được sẻ chia ấy, trong lúc này, đối với mình còn quý hơn rất nhiều thứ. Cảm ơn Nu :-) Và bởi cuộc đời không thật sự là một giấc mơ, ngủ một giấc và thấy mình đang sống trong những điều mình mong ước; cho nên hai đứa mình luôn phải cố gắng nhiều. Cố gắng cả trong cái suy nghĩ chống lại cái ... xung quanh mình, Nu nhỉ?

Và bởi cuộc đời không là những thước phim mình xem, nên cũng đừng hi vọng quá vào một người nào đó. Khi không còn có đủ tự tin để có thể đi bên cạnh người ấy, thì nên chọn con đường khác cho riêng mình - con đường mình có thể tự tin sải bước. Và khi không còn có thể hòan toàn tin tưởng một người nữa, thì phải mạnh mẽ mà rời bỏ đi, đừng cố chấp mà vương những nỗi buồn sương khói. Chỉ khiến mình khốn đốn mà thôi.

Và bởi vì đời không chỉ có những lời dịu ngọt, nên cũng đừng quá bất ngờ và sợ hãi khi nghe những lời nói nặng tai. Soi lại mình và vững vàng đi tiếp. Chẳng có gì phải sợ, phải lo.

Và bởi vì đời còn nhiều buổi nắng mai, đừng để mình như ngọn cỏ lau úa vàng trong buổi hoàng hôn lạnh. Có ích gì khi là người yếu đuối, sống phải có người chở che? Nếu là cỏ, hãy là ngọn cỏ tươi xanh, đón những giọt nắng mai buổi sớm, nhé...

Và bởi vì đời còn tràn đầy yêu thương, đã đến lúc rồi...

Phải quên cái cảm giác so close and so far đi. Chẳng có ích gì. Chẳng có ích gì. Chẳng có ích gì...

Vớ Vỉn

Lúc sáng, đã nói chuyện với anh Linh rùi, nói chung là thấy nhẹ nhõm 1/3. Còn nói với chị Bình, chưa thể mở miệng được. Chắc đợi ông sếp mình thông báo lun, chứ giờ thì không cách nào mà mở miệng ra được.

Anh Linh bảo: Đừng vì một cái gì đó còn mơ hồ mà từ bỏ. Lý trí còn vương vấn, con tim còn vương vấn, vậy sao lại có tiếng nói trong mình bảo đã đến lúc rồi?!? Ừ, mơ hồ quá.

Bất cứ ai cũng sẽ nghĩ rằng, mình vẫn còn "nghiệp dư" quá, còn lý tưởng quá và còn coi nhẹ công việc, sự nghiệp. Ừ, cũng vì lý tưởng quá, nên mình đã dặn lòng sẽ chỉ theo cái ngành này suốt đời, hoặc không theo gì cả. Cũng vì lý tưởng nên bắt mình nghiêm khắc với bản thân mình. Cũng vì lý tưởng nên không thể làm theo cái trái với điều con tim mình bảo. Ừ, thế thôi.

Ừ, thỉ thế thôi.

Chuyện dzui dzui trong ngày:

Sư Phụ bày cho một con nhỏ không có đầu óc kinh tế chơi chứng khoán. Nói qua nói về, Sư Phụ mới nói sư phụ còn đang trong "gian đoạn tìm hiểu", chưa chơi. Pó tay sư phụ thật đấy. Nhưng mà biết thêm mấy cái nguyên tắc cũng hay hay, hehe

Chuyện vớ vỉn trong ngày: Là cái mail của ông sếp. Mắc mớ gì, new staff đã hoàn thành tất cả các bước cần làm, vậy những cái gì phía sau sao lại là "new staff handling mistake". No way. Không phải cái gì cũng nói thẳng thừng được, nhưng cái gì cũng phải rạch ròi, làm gì có chuyện không biết wrong ở đâu lại vin vào "new staff". Không phải cái gì cũng có thể nói nặng như chì, để rồi sau đó buông một câu "Sorry" nhẹ như gió. Rõ Khùng. Vớ vỉn!

Có phải lỗi tại giọt nước mà ly bị tràn?

Đêm Lao Xao...



8

Chuyện lạ nhất từng gặp: Sư Phụ Ốm :-D

Sư phụ mà cũng ốm, ngộ ghê

Nhưng mà mình biết, sư phụ ốm hổng phải vì ... sư phụ ốm. Mà vì cái bữa họp ...nhột nhột hôm trước. Mình biết, sư phụ miệng thì nói cứng và mỉa mai dzậy thui chứ trong bụng thì hổng phải người vô tình.

Đâu phải lúc nào người ta cũng "Take it easy" được, Sư Phụ nhỉ?

Mau khỏi ốm nhé. Không nhăn nhó nữa nhé :-D

Chuyện buồn nhất trong ngày:

Sáng sớm, ngay chỗ mua bánh mì, cái cách lão chủ đối xử với người làm khiến mình mún nôn. Cầm ổ bánh mì trong tay mà chả muốn ăn nữa. Chắc lưỡi, rùi lý sự cùn: "Ui, như dzậy mới giàu!". Nhưng mà, tự biết rõ ràng là, từ nay dù có đói mấy, dù có vội mấy đi chăng nữa, cũng sẽ chẳng ghé vào cái tiệm đó lần nữa.

Chuyện "khó xử" nhất trong 2 ngày tới:

Sẽ đối mặt 1 cách khó khăn đây. Nhưng cùi rùi, chả sợ lỡ, hè hè. Thích kiểu gì, chơi kiểu đó hà. Đúng là sống có 1 năm mà thành Đại bàng, hehe.

Chuyện mún nói mà không dám nói:

Mún nói trước với Sư Phụ, với chị Bình, nhưng biết 2 người sẽ thất vọng nhiều về mình. Và cũng biết chắc, nếu mình nói ra và làm vậy, chị Bình sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho mình. Tự nhiên, lại muốn làm thằng con trai, để có thể kéo dễ dàng Sư Phụ đi nhậu rùi tỉ tê tâm sự như mấy ổng hay làm. Nhưng mà, bây giờ nhìn thẳng vào mắt chị Bình, vào mắt sư phụ còn không dám làm nữa là...

Nói chung là mình không biết mình điên hay tỉnh, không biết làm dzậy có đúng hay không, không biết nhiều thứ lắm. Nhưng mà, làm gì thì phải chịu trách nhiệm về việc mình làm, về việc mình đã quyết định. Mình không bao giờ nói hối tiếc đâu. There's always a way out (somewhere I don't know, but there is, hehe)

Chuyện mún làm nhất trong ngày:

Tự nhiên, giờ nè, mún ngồi ăn bánh uống cafe với con Dzịt. Chả có gì nói, nhưng mà tự nhiên mún gặp nó, dzậy thôi.

For YESTERDAY

Yesterday

Yesterday was the last day for Y, my Yesterday

Last Birthday I celebrated for Y, with a small hand-made cake and a small candle in the night, like every year.

Many years passed, and all still remains.

But when we look back into those things, they are not the same as they used to be.

As Y- not the same to me as 8 years ago.

As I- not half a girl I used to be (older and uglier, rite? haha)

And I know, this is the rite time to wipe all the odd memories out of my head, out of my heart.

So many memories, not just about Y.

Yesterday...

... is just yesterday.

Yesterday, when I read a memory book in the last days of the 12th class of my close friend, I didn't know why but just a strange feeling came and I couldn't breath.

And I remembered, I had no pix with my lovely friends, with my respectful teachers, with the trees that I used to talk with in the early morning. No pix, no words left. No sign of me, no where.

And I ask myself, what did I just kept the memories of a lot of yesterdays for? And Why? 'Cause I didn't belong to those, 'cause I were not be in those, so why I just thought about them? Why?

Just because of 1 silly things: I am NOBODY.

This is the rite time for me to wake up. All those things are not true. They're just some things I lied myself. LIED.

Tomorrow, another sun will rise or the same sun rises everyday? I think it's a new sun.