Entry for March 26, 2008

Lòng người thật khó đoán.

Không còn đường rút lui đâu. Chỉ cần lúc nào cũng phải bình tĩnh mới được. Mọi thứ chả là gì hết, chưa biết cái nào tốt hơn cái nào, nhưng hôm nay đã thấy được rằng mình sẽ không hối hận. Không.

Cái tin-không-chính-thức là mình sẽ bốc-hơi đồn đi nhanh chắc cỡ bằng tốc độ của gió. Mói có 5 phút sau cuộc nói chuyện điện thoại hôm trước, đã có người hỏi. Còn sau khi ngồi "tâm tình" với sếp, thì đi đâu ai cũng hỏi. Chẳng biết có phải là thương hại cho con nhỏ ốm yếu làm hết nổi hay sao mà mấy chú+anh gặp đều bảo là tiếc. Nói chung thì theo lời mọi người thì mình cũng có vài điểm tốt, hehe. Dù đi đâu cũng phải giữ nguyên những điều đó mới được. Mình sẽ theo lời mọi người, hihi.

Hôm nay, gặp 1 cô bé thú vị. Cô bé không có máy tính, phải đi thuê máy ngồi gõ letter. Nhưng khi được đọc cái letter xin học bổng đó, thật sự mình rất ngạc nhiên và thích thú. Mình hi vọng ước mơ của mình khi làm công việc mới sẽ thành hiện thực. Chỉ mong có điều kiện để góp phần chắp cánh cho những ước mơ. Những ước mơ như mình đã từng nuôi nhưng không thực hiện được. Nếu có điều kiện để làm điều đó, cho dù những điều mình có thể khơi gợi ở các em được nuôi dưỡng tiếp và thành sự thật hay chỉ là những ước mơ-không thực tiễn thời đi học đi chăng nữa, mình vẫn muốn (và rất muốn) các em tin vào ước mơ của mình, và tự tin vào chính bản thân rằng mình có thể thực hiện điều đó. Điều đó khó, rất khó. Nhưng mình muốn làm.

Đó có phải là lý do chính xác cho những quyết định điên rồ hiện tại của mình?!?

Ừ, thì chỉ là sống thôi mà.

P/S for the day: mình thấy buồn khi thấy chị B handle chuyện đó với anh L bằng cách đó. Mình biết chính xác cái cảm giác mà sư phụ nghĩ mà :) Đó cũng là cái cảm giác mà mình đã phải cảm nhận nhiều. Chẳng là gì, cũng có thể Take it easy nhưng cũng có thể không ...

Người ta vẫn vô tình với nhau như thế. Chẳng buồn làm gì, sư phụ à....

À, xem như 4 câu thơ hồi chiều là dành cho đệ tử nhé :)

Sẽ không biết bao giờ mới thích ứng với chuyện đi làm ở chỗ không có sư phụ nhỉ?

Nhưng ngày thì vẫn trôi :) Đệ tử sẽ cố gắng mà :)

HẸN EM NGÀY ĐÓ

Hix hix, thấy bé NA+bà Dzịt già phấn đấu mà mình thấy xấu hổ. Còn nữa, còn bạn Chi Chí cũng rất chi là giỏi giang, huhuhu

Thui, cũng tự mình chọn con đường của mình chứ có ai chọn cho đâu mà than với khóc, hehe

Ừ, thì hẹn em ngày đó :)

Sh....

RB Tiger 3,6. Ai cũng rầu. Làm kế hoạch của mình cũng vỡ toét

Chán cái người-biết-chắc-đó-là mình. Đã bảo không nói chuyện tui leave với ai, kể cả bé V. Thế là cũng lôi ra 8 với V hết. Bi h thì cái điều mình muốn giữ tới tận ngày đi thỏa thuận với sếp cũng thành vô ích. Chán! Chẳng lẽ không bao giờ nên tâm sự với ai chuyện gì.

Thây kệ. Vứt. Chuẩn bị "học"+"hành" với nhỏ chua Cay+"cày" với mấy bác Điện. Dạo này bị dzí quá, vắt chân lên cổ chạy mà cũng không xong. Cái to-do-list mỗi ngày có ít nhất là 20 mục. Hoàn thành toàn 1 nửa không hà. Bét.

Lo mà cố gắng học D đi. Chuẩn bị hết xu, hổng còn học được nữa đâu. Cố gắng nhá :-D

P/S: Rồi cũng thấy bình thường. Chẳng có gì phải buồn. Phewwwwwwww

Cơn Đau Cuối Cùng

GHÉT

Ít khi ghét cái gì lắm. Nhưng mà ghét nhất là xách giỏ về nhà rồi mà còn có người gọi nói chuyện công việc. Ghét thiệt là ghét

Già

Hôm nay, ngày hình như có thêm tí nắng. Nên cảm thấy dễ chịu hơn một tí. Đúng thiệt là cái cây chết nửa xanh nửa khô, phải có mặt trời và nước mới dễ chịu. Pó tay.

Đi lạc vào blog của một cô bé trong CLB ngày trước, thấy dzui dzui ngộ ngộ. Là nỗi buồn khi đội bóng yêu thích+mấy anh cầu thủ yêu thích khi thua trận. Nhớ lại cái thời đi học của mình ngày trước. Cũng buồn, nhìn cái mặt sầu đời dễ sợ khi mấy anh Juve thua trận. Hehe, đến hết hồi học Đại học vẫn còn như thế. Còn bi giờ, mỗi lần nghe mấy ảnh thua, cũng thấy một chút hơi-khác-bình-thường, nhưng không đến nỗi. Thấy rồi nỗi buồn ngày xưa chả là gì so với những điều khiến mình buồn bi giờ. Những cái điều ngày xưa mình vẫn cứ nhủ: "Hổng biết mấy người lớn lo chi ba cái đó, sao hổng sống nhẹ nhàng như tụi mình có phải đỡ khổ hông". Và có một chút... khi thấy người ta lo toan những điều đó trong cuộc sống. Giờ, nhìn lại mình, cũng vậy thôi. Chắc là già rồi. Đúng là già rồi.

Bé Dzịt hỏi sao đóng blog. Đơn giản là những lúc như dzầy, mình rất hay nhiều chiện. Mà toàn mở miệng ra là than. Như cái đống blog entry gần đây nè. toàn than vãn. Mà than hoài mọi người nghe cũng nhàm, cũng bực. Thôi thì đóng cửa nhà, mình than một mình mình nghe vậy. Và thật ra là, không muốn show cái vẻ già nua+chút tuyệt vọng của bà già tuổi 25, hehe.

Lúc trưa, ngồi chọc anh Linh với anh Bờm. Anh Linh bảo: "Trời ơi, lo chi mà nhiều rứa Châu. Hồi đó, anh chả lo gì hết trơn á. Chứ nói chi chị phải lo. Trời ơi, con nhỏ này". Túm lại, sư phụ chỉ có kêu "trời ơi, trời ơi" thôi. Bờm hêu cũng thế. Nghĩ lạ ghia ta. Sao mình lại nghĩ đến những điều đó?!? Bờm bảo: It's time. Uhm, thì it's time. Ok, I already get ready for that. Let's depart :-P

Hổng biết nói sao với Bờm. Không biết là Bờm sẽ vui hay sẽ bực mình khi mình quyết định như thế. Thật sự không biết dự tính của ổng là gì nữa. Chỉ biết là mình vẫn thấy áy náy với Bờm nhất. Em xin lỗi, Bờm à.

Dạo này, thèm nhạc. Hồi trước, khi thấy mình đơn độc, hay hỏi một người tư vấn xem những lúc ấy sẽ nghe gì. Giờ thấy sao mà xa, mà lạ. Cũng là từ phía mình. Chẳng thể mở miệng ra, nói được lấy một lời tử tế. Càng lớn, càng tệ. Vì sao? Già mất rồi... Tối nay, nghe gì nhỉ?!?

Ngày mai, mai sẽ đến. Cũng như hôm qua, hôm kia. Rồi cũng như ngaỳ-mai-của-ngày-mai... Lạc đường mất rồi...

Ngày thấy mình đánh mất...

Sợ

Sư phụ vẫn tưởng đó là quyết định nhất thời, là cái giận nhất thời của con nhỏ nóng tính.

Cũng tự dưng thấy khó xử. Mình không muốn ra đi khi còn quá nhiều thứ mình muốn làm, muốn bíêt. Nhưng cũng lại không muốn mình như một cái máy, cứ chui đầu vào làm, không thời gian đọc, không thời gian tìm hiểu chỉ vì mất thời gian làm ba cái thứ TPM không một chút added-value.

Và mình sợ. Con đường mình chọn phía trước mịt mù, không một ai ủng hộ, không ai đi bên cạnh. Ừ, đã nói không là ngọn cỏ lau úa vàng rùi mà, phải sống một mình chứ sao. Cái mình sợ là, chắc chắn ở đó sẽ chẳng có những người giỏi như sư phụ để mà biết thêm nhiều thứ, chẳng có thể làm những thử nghiệm táo bạo như ở đây.

Được cái này thì mất cái kia. Tiếc gì nhỉ?

Có thật sự mình mong muốn được sống một cuộc sống yên bình?!?

Bởi Cuộc Đời Không Là Giấc Mơ...

Nói chuyện dzới bé Nu, mới thấy ít ra cũng còn có một người có thể hiểu những gì mình đã từng cảm nhận. Không biết cái cái cảm giác của bé có giống chính xác như cái cảm của mình hay không, thì cái giây phút được sẻ chia ấy, trong lúc này, đối với mình còn quý hơn rất nhiều thứ. Cảm ơn Nu :-) Và bởi cuộc đời không thật sự là một giấc mơ, ngủ một giấc và thấy mình đang sống trong những điều mình mong ước; cho nên hai đứa mình luôn phải cố gắng nhiều. Cố gắng cả trong cái suy nghĩ chống lại cái ... xung quanh mình, Nu nhỉ?

Và bởi cuộc đời không là những thước phim mình xem, nên cũng đừng hi vọng quá vào một người nào đó. Khi không còn có đủ tự tin để có thể đi bên cạnh người ấy, thì nên chọn con đường khác cho riêng mình - con đường mình có thể tự tin sải bước. Và khi không còn có thể hòan toàn tin tưởng một người nữa, thì phải mạnh mẽ mà rời bỏ đi, đừng cố chấp mà vương những nỗi buồn sương khói. Chỉ khiến mình khốn đốn mà thôi.

Và bởi vì đời không chỉ có những lời dịu ngọt, nên cũng đừng quá bất ngờ và sợ hãi khi nghe những lời nói nặng tai. Soi lại mình và vững vàng đi tiếp. Chẳng có gì phải sợ, phải lo.

Và bởi vì đời còn nhiều buổi nắng mai, đừng để mình như ngọn cỏ lau úa vàng trong buổi hoàng hôn lạnh. Có ích gì khi là người yếu đuối, sống phải có người chở che? Nếu là cỏ, hãy là ngọn cỏ tươi xanh, đón những giọt nắng mai buổi sớm, nhé...

Và bởi vì đời còn tràn đầy yêu thương, đã đến lúc rồi...

Phải quên cái cảm giác so close and so far đi. Chẳng có ích gì. Chẳng có ích gì. Chẳng có ích gì...