Ngày Thứ 11




Không biết có bị bệnh gì không, mà dạo này thắt lưng đau kinh khủng. Chắc sắp chết rùi. Amen, con lạy trời, cho con sống tới 40 tuổi hãy chết nha :)

Còn 11 ngày nữa thôi. Sắp đi rồi mới biết, mọi người cũng quý mến mình, chứ không chỉ là từ phía mình xem tất cả như anh em trong nhà. Vui. Nhưng cũng buồn, khi mà mấy "bà chị" trong phòng lại vẫn là những người ghanh ghét mình, đến cả giờ phút này. Trách mình chứ trách ai. Chắc là người ta ở củng chăn với mình nên biết mình có rận, hè hè. Mặc xác, không thèm quan tâm.

Hôm nay, cũng là ngày nhận được cả một tràng "cảm xúc" của mấy ông anh trong phòng. Tự dưng, cái cảm giác tội lỗi lại khiến mình áy náy. Hix, thật ra mình cũng đâu có muốn rời xa nới đó đâu. Mình cũng chẳng hiểu tại sao, mình lại yêu cái nới này như vậy. Từng cái van, từng cái bơm mình còn nhớ nữa là...

Mình không hối tiếc gì hết. Nhưng cảm xúc thì vẫn là cảm xúc. Và đối với mình lúc này, hình như chỉ có một từ: thương.

Cũng là hôm nay ngồi xóa mí cái "Sent items" trong Inbox, đọc được lại một cái mail mình đã gửi cho một người bạn, thấy hình như những gì mình mong ở bạn, bi h bạn đã có được. Thế mà lại cảm thấy một tí, một tí thôi, cái gì đó buồn buồn thoáng qua. Ừ, vậy đó. Và mình biết lý do của điều này, nên cũng chẳng ...

A cha, không biết nói làm răng để diễn tả cái đống hổ lốn trong lòng lúc này. Chợt (ừ, mọi thứ trong đời mình đều là "chợt") nhớ về chuyện của cây hoa Bồ Công Anh trong truyện Doremon. Ừ, chắc là cái cảm giác ấy.

Rời xa một nơi có nhiều tình cảm ấm áp, và không còn nguyên vẹn là đóa Bồ Công Anh xinh đẹp, chắc là đau lắm; nhưng cứ tan ra và bay đi, sáng mai tỉnh dậy sẽ thấy mình ở một vùng đất mới, một khung trời mới, tươi sáng và bình yên.:)



Ngày Thứ 14

A DAY OF FULL EMOTION

- Thương: cái này nhảm, nhưng là cảm xúc có thực. Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh Lee khi em trai mất, mình có cái cảm giác này. Tự nhiên, lại nhớ đến những người đã đi xa thân thuộc của mình. Nhớ ông bà nội, nhớ người bạn nhỏ, nhớ anh Bảo. Nhớ lại thời đó, mình mất thăng bằng rất lâu khi có 1 người ra đi. Cái cảm giác vừa đau đớn vừa trống rỗng, khó có thể nói được với ai. Mình hiểu.

- Giận và coi thường: đã định lên tiếng rồi, nhưng chả phải việc của mình, người ta có thể tự giải quyết được thì để người ta giải quyết. Không nên nhiều chuyện. Nhưng đang nói về cảm xúc mà, không thể bắt mình không cảm thấy gì được. Mặc kệ, mình cứ bình thản thôi. Không phải việc của mình, nhé!

- Vui: Má Gấu tui sắp đám cưới. Hồi trước Tết, ba Gấu của tui đi cưới dzợ, ba cười hớn hở hổng đành rồi, má Gấu cũng cười hớn hở luôn. Pó tay. Hóa ra là ba má tui đã có ý định bỏ lại con Trâu con một mình, hehe. Dzui thấy ghê lun. Thấy bạn bè yêu thương, rồi nên dzợ nên chồng, sống hạnh phúc, thế nên thấy dzui.

Bất ngờ: Cũng là cái chuyện đám cưới của má. Trời đất, Chủ nhật tuần sau bả đám cưới rùi mà bi giờ bả mới mời tui. Đúng thiệt là bà má Gấu của mình.

- Hơi bối rối: bên kia cứ hối hoài. Mà mình vừa mún xả hơi, vừa mún đỡ thấy giống như người "phản bội". Hehe. Cũng không biết ra làm sao nữa. Thôi thì cứ đi vậy. Sao giống "nhắm mắt đưa chân" dzậy nè trời :(

- ...: Là cái cô bé có đôi mắt ... đó. Mình không thể...

Ừ, thì chỉ còn 1 chút ..., một chút..., một chút..., một chút... Chỉ là những "một chút", chắc sẽ mau...

Ngày Thứ 15

Đã nhận được tờ giấy đó trên tay. Tự nhiên, sáng này đi làm sớm, sờ vào bức tường phòng mình mà thấy thương thương. Và biết chắc, xa cái mùi nhà máy, mình sẽ nhớ lắm. Nhớ cả cái mùi dầu mỡ bôi máy của bên CK, mùi dây điện cháy khét lẹt của bên Điện, cả cái mùi keo mùi giấy nữa. Còn cái mùi bia thì khỏi nói, sẽ nhớ đến chết luôn cho mà coi. Nhưng đã quyết định là sẽ không ân hận. Lớn rồi!

Không nên tin vào những điều mà sếp nói, nhưng mà hôm nay lại được nghe mấy lời mát ruột, hehe. Vẫn là dễ bị dụ thui.

Sắp sếp lại cuộc sống, rồi cũng sẽ qua thôi mà. Ngày vẫn nắng, đời vẫn đẹp. Cần thêm gì nữa đâu :)

Tuần sau sư phụ sẽ nghỉ cả tuần, huhu, ác quá. Mình cần chạy nước rút muh như vậy thì tiêu

Chỉ còn mấy ngày nữa, mình sẽ cố gắng, học càng nhiều càng tốt. Cố gắng nhé, cốgắng nhé !

P/S forthe day:

"Em nghĩ công việc nào sẽ thích hợp với em và em có khả năng làm nó tốt nhất?"- Câu hỏi dễ nhưng không trả lời được.Buồn cười cho trí tuệ+mơ ước tuổi 25. Vẫn khờ khạo và ngốc nghếch.

Loay xoay lại cuối tuần. Cuối tuần làm việc gấp đôi ngày thường, hìhì. Đó cũng là niềm vui. Điên rồi chăng?

Tự dưng, cứ muốn hát bài hát này:

Sometimes, the snow comes down in June

Sometimes, the sun goes round the Moon...

...cho những ngày yêu dấu :)

Entry for March 26, 2008

Lòng người thật khó đoán.

Không còn đường rút lui đâu. Chỉ cần lúc nào cũng phải bình tĩnh mới được. Mọi thứ chả là gì hết, chưa biết cái nào tốt hơn cái nào, nhưng hôm nay đã thấy được rằng mình sẽ không hối hận. Không.

Cái tin-không-chính-thức là mình sẽ bốc-hơi đồn đi nhanh chắc cỡ bằng tốc độ của gió. Mói có 5 phút sau cuộc nói chuyện điện thoại hôm trước, đã có người hỏi. Còn sau khi ngồi "tâm tình" với sếp, thì đi đâu ai cũng hỏi. Chẳng biết có phải là thương hại cho con nhỏ ốm yếu làm hết nổi hay sao mà mấy chú+anh gặp đều bảo là tiếc. Nói chung thì theo lời mọi người thì mình cũng có vài điểm tốt, hehe. Dù đi đâu cũng phải giữ nguyên những điều đó mới được. Mình sẽ theo lời mọi người, hihi.

Hôm nay, gặp 1 cô bé thú vị. Cô bé không có máy tính, phải đi thuê máy ngồi gõ letter. Nhưng khi được đọc cái letter xin học bổng đó, thật sự mình rất ngạc nhiên và thích thú. Mình hi vọng ước mơ của mình khi làm công việc mới sẽ thành hiện thực. Chỉ mong có điều kiện để góp phần chắp cánh cho những ước mơ. Những ước mơ như mình đã từng nuôi nhưng không thực hiện được. Nếu có điều kiện để làm điều đó, cho dù những điều mình có thể khơi gợi ở các em được nuôi dưỡng tiếp và thành sự thật hay chỉ là những ước mơ-không thực tiễn thời đi học đi chăng nữa, mình vẫn muốn (và rất muốn) các em tin vào ước mơ của mình, và tự tin vào chính bản thân rằng mình có thể thực hiện điều đó. Điều đó khó, rất khó. Nhưng mình muốn làm.

Đó có phải là lý do chính xác cho những quyết định điên rồ hiện tại của mình?!?

Ừ, thì chỉ là sống thôi mà.

P/S for the day: mình thấy buồn khi thấy chị B handle chuyện đó với anh L bằng cách đó. Mình biết chính xác cái cảm giác mà sư phụ nghĩ mà :) Đó cũng là cái cảm giác mà mình đã phải cảm nhận nhiều. Chẳng là gì, cũng có thể Take it easy nhưng cũng có thể không ...

Người ta vẫn vô tình với nhau như thế. Chẳng buồn làm gì, sư phụ à....

À, xem như 4 câu thơ hồi chiều là dành cho đệ tử nhé :)

Sẽ không biết bao giờ mới thích ứng với chuyện đi làm ở chỗ không có sư phụ nhỉ?

Nhưng ngày thì vẫn trôi :) Đệ tử sẽ cố gắng mà :)

HẸN EM NGÀY ĐÓ

Hix hix, thấy bé NA+bà Dzịt già phấn đấu mà mình thấy xấu hổ. Còn nữa, còn bạn Chi Chí cũng rất chi là giỏi giang, huhuhu

Thui, cũng tự mình chọn con đường của mình chứ có ai chọn cho đâu mà than với khóc, hehe

Ừ, thì hẹn em ngày đó :)

Sh....

RB Tiger 3,6. Ai cũng rầu. Làm kế hoạch của mình cũng vỡ toét

Chán cái người-biết-chắc-đó-là mình. Đã bảo không nói chuyện tui leave với ai, kể cả bé V. Thế là cũng lôi ra 8 với V hết. Bi h thì cái điều mình muốn giữ tới tận ngày đi thỏa thuận với sếp cũng thành vô ích. Chán! Chẳng lẽ không bao giờ nên tâm sự với ai chuyện gì.

Thây kệ. Vứt. Chuẩn bị "học"+"hành" với nhỏ chua Cay+"cày" với mấy bác Điện. Dạo này bị dzí quá, vắt chân lên cổ chạy mà cũng không xong. Cái to-do-list mỗi ngày có ít nhất là 20 mục. Hoàn thành toàn 1 nửa không hà. Bét.

Lo mà cố gắng học D đi. Chuẩn bị hết xu, hổng còn học được nữa đâu. Cố gắng nhá :-D

P/S: Rồi cũng thấy bình thường. Chẳng có gì phải buồn. Phewwwwwwww

Cơn Đau Cuối Cùng

GHÉT

Ít khi ghét cái gì lắm. Nhưng mà ghét nhất là xách giỏ về nhà rồi mà còn có người gọi nói chuyện công việc. Ghét thiệt là ghét