Entry for March 17, 2009

Dạo này khó ở trong người hay sao í. Rất chi là nóng tính. Nhận mail mà không ưng ý một tý là... ông hỏa trèo lên đầu đốt củi liền. Và cũng rất nhiều lần mém buông ra những lời nói khó nghe.

Dù là cái sự tức có nguyên căn của nó, và lý do để bực cũng vô cùng chính đáng, nhưng như thế chẳng hay ho gì.

Đặt một cục gạch ở đây, tự kiểm điểm mình.

Sự nóng nảy không làm mọi người yêu quý mình hơn

Sự ngông ngạo, hợm hĩnh, kiêu căng không làm mình giỏi hơn.

Lâu rồi, cứ lọ mọ kim chỉ hoài, không đọc sách đó nha.

Nhạc Phim

Rõ là chán cái phim Cô Gái Xấu Xí. Nội dung em khỏi bàn vì không theo dõi . Nhưng mà cái nhạc phim thì rõ là... ek ek. Hổng nói đến bài hát chủ đề của phim nha, bài đó cũng được. Mấy cái tập cuối này, hở ra là nghe nhạc của Secret Garden trong phim í. Nhạc của người ta thì hay, nhét vào phim đó thấy nó... trớt trớt. Haiz, ta nói, chẳng có hợp gì hết trơn. Chỏi quá. Lại ngồi ngẫm với nghĩ

Thứ 1: chán cái bác phụ trách nhạc trong phim nì.

Thứ 2: nghĩ tới ...xiền tác quyền. Hì hì, biết chắc là mấy bác nhà mình quỵt òi. Mà cũng chả biết mấy bác có xin phép hem nữa. Chắc hông . Thế nhé, mấy bác văn hóa thì cứ ra luật nhé, nhưng cũng mấy bác làm văn-hóa vi phạm luật lun .

Thứ 3: sao cái phim nì cũng ...nổi mà hẻm đầu tư nhạc phim cho nó ... hoành xờ tráng te?Như là mí cái phim VN chiếu rạp í. Haiz, nói đến phim chiếu rạp lại nhớ đến em Thủy Tiên. Giọng càng ngày càng đuối. Không phải MONG MANH như ngày xưa mà là iem í hát hẻm nổi. Nhưng bù lại mặt iem í thì xinh hơn, chân thì (hình như) dài ra vì đồ ngắn lại. Buồn!

Thứ 4: cũng là chuyện phim. Phim nước ngoài, dù hay dù dở, cuối phim vẫn chạy danh sách những người tham gia vào quá trình làm phim: từ đạo diễn, diễn viên, nhạc sĩ, ca sĩ, tên ca khúc trong phim, tác quyền của ca khúc.... cho đến cả những assistant của assistant, tất tần tật. Phim mình cũng rứa, nhưng không đầy đủ. Và vì thế, một phần không nhỏ những điều bị bỏ qua (hay cố tình làm lơ thì hem biết, hihi). Ví như Cô Gái Xấu Xí í, sử dụng nhạc của Secret Garden thì ít ra cũng cho nó 1 cái tít. Nhưng cố ngồi xem, có căng mắt ra soi cũng chẳng thấy chữ nào. Rõ chán các bác. Đánh lận con đen chứ còn gì nữa. Biết đâu có người xem phim ngồi tấm tắc: phim này coi chán nhưng nhạc phim thì OK . Chắc chết cười, kha kha.

Thui, hẻm có ngẫm với nghĩ nữa. Xem hay không xem, nghe hay không nghe mặc xác chúng mày, ai thèm mày quan tâm mà ý kiến ý cò, ngẫm với chả nghĩ, hihihi.

Note: định để cái poster phim vào đây, nhưng mà thấy ... ớn quá nên thôi

Entry for March 09, 2009

Hihi, đã trở về với Xì Gòn nắng ấm. Thương Xì Gòn quá đi thôi

HN năm nay kẹt xe dữ quá. Pà kon chạy xe cũng khiếp lun. Hú hồn. :)

Nhưng HN vẫn là HN, vẫn thích hợp với những người thích lê la vỉa hè như mình. Khakha. Ta nói uống vỉa hè, ăn lề đường thiệt là thú làm sao. Hihi.

Mới tháng ba thui, nhưng lộc vừng đã trổ hoa rồi. Hồi ấy, có câu thơ gì ấy nhỉ...

Em không về hoa đỏ cháy run run

Câu hát cũ cứ nẻ môi khô mắt

Hồ Gươm biếc nhắc anh thời dễ mất

Những xanh xao của nuối tiếc tình đầu

Công nhận cái người viết bài thơ này nha, đúng ghê lun. Ta nói, trời lạnh thì ai mà chẳng run, rồi thì nẻ môi khô mắt, đứng ở Hồ Gươm gió thốc tứ bề lạnh toát, ở đó mà chẳng xanh xao. Kha kha kha.

Bonus chùm lộc vừng chôm trên mạng :)

Nghe bảo mùa này Sưa đã nở trắng đường. Mà mình đi từ khu mình ở lên tít sân bay cũng chỉ tia được có 1 cây là sao nhỉ?

Chuyện lề đường:

Uống lề đường. Một cốc giá 1K. Cầm ly chè nóng mà tay run cầm cập, suýt đổ. Thôi, hạ ly xuống cho an toàn, kẻo lại phải đền cái ly

IMG_2005.jpg dừng chân picture by muadongxukhac

Cắt tóc lề đường:

Bác nì gan thật, trời lạnh thía, không biết bác thợ cắt có run tay mà ...ủi cho 1 nhát hem nữa, hihi

IMG_2013.jpg cat toc picture by muadongxukhac

Đến ngủ ngoài đường. Phê, khỏi bàn lun :-D

IMG_2012.jpg Ngu picture by muadongxukhac

Thật là lạ kì. Mỗi lần trở lại HN tâm trạng mỗi lần lại khác đi, nôn nao hơn, xốn xao hơn. Chả hiểu là làm sao. Cứ như là càng lớn càng trở nên nhỏ đi vậy đó Hihi, nói vậy ai mà hiểu chết liền Nhưng đúng thật là vậy

Tạm biệt

Emlà cô bé diễn viên Việt Nam mà chị thích. Chỉ cần nhìn khuôn mặt bầu bĩnh, hai mắt đen tròn lay láy của em, đã cảm thấy thích rồi.

Mong rằng có thiên đường và ở đó chỉ toàn những điều hạnh phúc.

Tạm biệt em.

B's day

Happy Birthday :) May all the best stay with you.

Những ngày đã qua vẫn là những ngày đẹp nhất.

Try to remember, the kind of September

When life was slow, and oh, so mellow

Try to remember the kind of September

When grass was green and grain was yellow...

Là lá la




Tình hình là mấy ngày nay đầu óc muốn điên. Thế là trưa nay, dù trời nắng chang chang, nắng mún cháy da lun, ta vẫn cứ tà tà chạy xe trên đường xả xì trét. Cuối cùng, hẻm biết đi đâu hết trơn (ăn trưa thì đã ăn rồi, shopping thì không thể vì đang trong thời kỳ siết chặt hầu bao), cuối cùng ta chui dzô Uyên. Vừa mát, vừa nghe nhạc miễn phí, hí hí.

Mà trời cũng hẻm có chiều lòng người nha. Ta nói, cầm cái đĩa Josh Gorban, Daniel Powter , David Craig, tơn tơn chạy đi nghe. Đĩa Josh nghe được 03 bài, đứng! Đĩa Daniel đứng ngay bài thứ 2, đĩa David Craig thì đỡ hơn: nghe được đến bài gần cuối, đứng ngay giữa bài. Hihi.

Tưởng đâu khỏi mất xu nào rồi chứ. Ai dè, cái lúc lại ngó đĩa của Jame Blunt thì OMGGGGGGG, đĩa của Emi Fujita nằm ở đó mà sao ta chẳng thấy. Thế là còn 5 phút nhưng cũng ráng thử 2 cái đĩa của nàng í trước khi chuồn. Haiz, ta nói, mất 24K cho 2 cái đĩa cũng đáng, thậm chí có phần hơi rẻ (là cho người nghe thui, chứ người bán thì lời to vì đĩa lậu mà, hì hì). Đối với mình, nhạc của Secret Garden, Yiruma và Emi là những thứ khó mà nói tiếc khi nghe, khó mà mặc cả và không thể nghe xong rồi tức ... vì ngu.

Có lẽ, nhạc của Emi là loại nhạc để relax đầu óc và tinh lọc tâm hồn. Nếu nhạc của Secret Garden đụng đến sâu thẳm những góc khuất trong lòng người ta khiến đôi khi những giọt nước mắt rơi, thì nhạc của Emi lại là thứ có thể xoa dịu, làm nhẹ đi những điều phiền muộn trong con người ta, để những nỗi buồn, hay những cơn rối loạn tan biến đi đâu mất, chỉ để lại một con người với cõi lòng yên bình, tâm hồn thanh tịnh. Ừ, đó là thứ nhạc xoa dịu tâm hồn, như phương thuốc dùng hoa cúc đại để chữa lành vết thương.

Nhiều người nghe nhạc của Emi sẽ cảm thấy buồn ngủ khi nghe cả album, nhưng giấc ngủ ấy sẽ rất dễ chịu, nó không hoàn toàn giống như một cô bé nghe mẹ kể chuyện cổ tích buổi tối để rồi chìm vào giấc ngủ với những giấc mơ hồng về lâu đài, công chúa, hoàng tử. Nhưng cũng gần gần như thế. Là cảm giác yên bình, không lo lắng, hoàn toàn không còn bị một nỗi ám ảnh nào của cuộc sống.

Nghe Emi hát tiếng Anh bằng giọng Japanese đặc sệt, nhiều lúc hẻm hỉu nàng ta đang hát tiếng gì , nhưng vẫn thích. Thứ 1 là hát tiếng Anh thì iem còn hiểu, chứ hát tiếng Nhật có hay thì iem cũng chịu thua . Thứ 2: Emi hát tiếng Anh không hay nhưng không ngần ngại hát, cũng giống như iem hát cực dở nhưng lại khoái âm nhạc, hihi. Hát để thấy đời iu iu, vậy đó.

Hình tượng Camomile xuyên xuốt mấy album của Emi. Camomile là hoa cúc, nhưng với mình còn là 1 thông điệp riêng: Come on and smile :)

Demo 1 bài nghe chơi :

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=StWLZeesZs

Entry for February 24, 2009

Mệt quá trời ơi. Ngày nay chạy lung tung lun. Đến loạn cả đầu óc. Bạn Dung bay buổi trưa mà lại nghĩ buổi tối, dù đã nghĩ trong đầu là buổi trưa rồi, nên cũng không gọi điện kịp lun. Haiz, bi h chỉ mún chuồn về nhà, duỗi chân nằm xem phim thui, mỏi chân lắm rồi, haizzzzzz.

Trời SG dạo nì nghe bà con nói là nóng quá. Hihi, mình cũng ở Xì Gòn nè, nhưng buổi sớm trời chưa kịp nóng đã chui dzô cái phòng nho nhỏ với máy lạnh 160C rồi, tối về thì cũng đã trễ. Tối ngủ thì có chị Hai nằm xem phim sẵn tiện quạt lun cho, nên chả thấy nóng nôi gì cả. Hihi. Thế nên, vẫn sợ điên người cái lạnh gai gai toát ra từ cái máy lạnh trong phòng làm việc. Và lại cảm thấy nhớ và thương 1 người giờ này đang lang thang trong cái lạnh của mùa tuyết tan. Vẫn là nỗi lo như ngày xưa, ngày mà lần đầu tiên anh đi xa. Hình như là, người ta không dễ dàng đi qua nỗi nhớ, bước qua những suy nghĩ, những tình cảm yêu thương.

Đường thì vắng, nỗi đau em thì đông....