Lẻ Loi

Nụ Hồng Lẻ Loi

Gương chiều bỗng vỡ...

Entry for February 29, 2008

He cannot think of anything but reports.

Sorry,but let me be a really helpful person. Don't make me be a liar.

Hix, tình hình là, lúc nào đó chợt nhận ra mình đang hát nhảm, thì bít là lúc đó mình đang có problem. Gì nhỉ, hết Hè Muộn (chính xác là đang khìn, giờ này mà Hè với Hạ ), rồi thì Mùa Thu Đã Qua (cùng tình trạng), rồi còn gì gì á, Tim anh trôi về em gì gì á. Rồi thì đủ kiểu, từ "thỏ thẻ" kiểu Thủy Tiên, đến "trữ tình" như anh Lê Hiếu, rồi thì Pop theo kiểu "gào rú" kiểu Bức Tường. Khà khà, kiểu gì cũng đó. Chắc giống cái cassette lúc chập điện.

Tình hình là có đứa giống mình sắp nghỉ dziệc. Tình hình là sẽ chả còn có ai thông cảm mà chia bớt mấy cục khó xử, bực tức với mình. Tình hình là sẽ nói ít hơn, và stress nhiều hơn. Tình hình là không còn được sếp cưng như trước. Tình hình là sắp bị đuổi.

Và tình hình là ở chỗ mình đang rất chi là tình hình. Tự cảm thấy mình đang rất yên bình, sống đơn giản đến lạnh lùng. Nhưng tình hình ở chỗ, nhiều khi nghĩ mình đang thanh thản như vậy, thì lại có cảm giác như-là-muốn-khóc ngay liền sau đó. Thế nên mới nói tình hình rất chi là tình hình.

Nhưng vẫn phải cứ vững vàng và cứng rắn. Có người bảo, sao mình không sống "mềm" hơn một chút, thay đổi mình đi một chút, sao cứ tự làm khổ mình. Nhưng có ai biết, mình không thể như vậy. Mình ngã sẽ chẳng có ai nâng lên. Mình không vững vàng sẽ chẳng có nơi nào để dựa. Mình cũng không thể than thở để bạn bè, người thân của mình phải lo và không thoải mái. Nhưng thật ra là mình sợ cái cảm giác người ta nghe rồi thì thôi,biết thì biết vậy thui, chứ chẳng nhớ để làm gì. Để rùi sau đó lại cảm thấy buồn hơn. Cho nên, cứ phải cố gắng hoài thôi.

Cuối tuần rùi, phải làm cái gì đặc biệt thui. Tối nay, nhất định sẽ đi ngủ sớm. Report rìpiếc gì mặc kệ chúng nó.

Đời thế là bỗng vui bất ngờ :)

Đời Bỗng Vui

DELETE

Why do I have to suffer from all of those things? It isn't worth.

Feel like a full balloon.

Angry, embarrased, and tired of all those things. Tired when looking at myself again. Tired when looking at what are going on. Tired of the people I have to see. Tired.

Cut classes, cut classes and cut classes. Just go around and around the cirlce and cannot break it. Cannot.

Out of power. Turn off myself. Delete.

Just darkness around. Peaceful in the tenderness of darkness.

Entry for February 28, 2008

Take It Easy, Everything will be OK.

In the case that Everything cannot become OK, still Take It Easy.

Be calm and tender. Nothing to worry.

Entry for February 25, 2008

FALLING
SLOWLY

Falling Slowly

Thử Thách

Đời người lạ lùng...

Cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp như mơ, cũng diễn ra đúng như những gì dự đoán. Con người lúc nào cũng gặp thử thách, dù lớn hay bé, nhưng hình như lúc nào cũng gặp. Có những thử thách, vượt được qua rồi, bao nhiêu khó khăn, mệt mỏi trước đó, dừơng như tan biến hết. Chỉ còn đọng lại là một nụ cười tươi, như không thể nào ngăn mình không cười.

Có những thử thách, vượt được qua rồi, lòng vẫn còn sẹo. Nhìn vào đó, không thấy hãnh diện vì cái sẹo đó đã khiến mình lớn lên. Nhìn vào đó, thấy lòng mình trống rỗng như người đang chết. Nhìn vào đó, cái đau tưởng đã chìm sâu ở tận đẩu tận đâu lại hiện ra, giống như một vết thương đang chảy máu và khiến người ta đau vậy.

Có những thử thách, không thể dễ dàng vượt qua một mình. Lúc đó, cần lắm một người bạn...

Ai dà, nói thế nào đi nữa cũng chẳng thể diễn tả cái mình định nói :-(

Đại khái là, bà con có cách gì khiến 1 người đang buồn và tuyệt vọng có thể cười, có thể quên điều-không-thể-quên nhanh hơn bình thường, có thể làm 1 người đang khóc cũng bật cười, và trở nên nhẹ nhõm hơn, chỉ cho Mùa Đông với. Send mail qua mailbox nhé. Ngàn lần đa tạ Sẽ có hậu tạ :-D

So Close




You’re in my arms

And all the world is calm

The music playing on for only two

So close together

And when I’m with you

So close to feeling alive

A life goes by

Romantic dreams will stop

So I bid mine goodbye and never knew

So close was waiting, waiting here with you

And now forever I know

All that I wanted to hold you

So close

So close to reaching that famous happy end

Almost believing this was not pretend

And now you’re beside me and look how far we’ve come

So far we are so close

How could I face the faceless days

If I should lose you now?

We’re so close

To reaching that famous happy end

And almost believing this was not pretend

Let’s go on dreaming for we know we are So close

So close

And still so far

So close and so far... There's no chance for saving the best?!?