01.05.08

Hôm nay, còn được nghỉ lễ nè. Và trời thì hổng có còn mưa như hôm qua. Nghĩa là hôm nay đã có thể đi chơi lòng vòng được rùi.

Sáng nay ngủ dậy, thấy nắng, tự dưng thấy vui vui là. Nghe thêm Trần Thu Hà rống Tình ca nữa thì thấy đời hoàn toàn tươi đẹp :) Hôm nay sẽ cố làm cho xong mấy cái thứ mà cả tuần qua cứ nhắc mình làm nhanh nhanh mà vẫn chưa đụng vào.

Huhu, tình hình là đang muốn làm rất nhiều thứ, nhưng muh cái quan trọng là money thì đang khan hiếm trầm trọng. Cả time cũng thế. Biết là mất thời gian rất vô ích, nhưng mà cái xì-tai không thể không mất 9 tiếng đó, nên cứ cho nó pass, mà tiếc hùi hụi là 9 tiếng đó mình có thể làm rất nhiều chuyện mà mình đang cần làm. Nói chung là cái vòng luẩn quẩn. Nhưng tự kiểm điểm là mình biết vậy là tốt, phải cố tranh thủ những time+money còn lại, nhất là ít lên blog đi, hehe.

À, nói blog mới nhớ. Bà con lại xôn xao đổi nhà. Chán nhểy. Mình ở lại cái 360blog điên và khùng này để chơi với ai nhểy?

À, lại nói chuyện blog (lại tập 2, hehe), hôm qua lang thang gặp một anh cực kỳ giống sếp Hải của mình, lạ ghê là cái đầu y chang, cái miệng cười cũng y chang. Định để lại một câu gì đấy, nhưng sao lại thấy dzô dziên, hihi. Nhưng mà nói chung là đầu đinh rất cute, ai bảo giống "đầu gấu" hả, đúng là hổng biết nhìn ra vẻ đẹp của chính mình (nói như bạn Nu là natural beauty, hichic).

Chiều nay nhất định phải bò ra cái hồ bơi mới được. Chứ không bà Chua Cay bả vào bả lại la ầm lên là mình lười biếng cho coi :)

À, tự bói cho mình một quẻ nhân ngày nắng đẹp : Mình sắp nhận được quà , mà chắc là đồ ăn thức uống gì đấy , vào cuối cuối của tuần hoặc đầu tuần mới, e hèm... Haha

Thêm một bài hát cho cái bản tính "chanh hỏi" của mình nữa là đủ bộ cho một ngày tươi đẹp. That's so enough for today, hehe

Entry for April 28, 2008

Hôm nay viết về cái gì nhỉ? Vỡ nhé.

Sáng nay, trong lúc rảnh rỗi, nhìn cái cửa gương trước mặt, tự nhiên cái cảm giác đó đến với mình. Hơi ngộ ngộ, có hình dung được không nhỉ, cái cảnh một điều từng rất quý giá với mình, cứ ví như một thiên thần xinh đẹp đi nhỉ, hiện ra rõ-ràng trước mắt mình, rồi bật vỡ tan, từng mảnh thuỷ tinh vỡ vụn. Mà mọi thứ diễn ra cứ tự nhiên như chẳng có liên quan gì đến mình, mình chỉ giương mắt ếch ra mà nhìn thôi. Vô hồn đến mức ấy sao? Hay là tự trong tiềm thức, mình đã biết là điều quý giá ấy đang và sẽ chẳng là của mình nữa, chẳng liên quan gì đến mình nữa?!?

Trưa, anh Khánh ck gọi. Nghĩ mà thấy vui vui, người ta nghỉ đã gần tháng rùi mà bi giờ mới gọi, lại còn do bị nhốt trong kho mới gọi cho mình mới ức chứ :) Thật ra là giống mình ngày trước, gọi điện thoại và nhắn tin chuyện riêng là một điều xa xỉ, ngay cả nghe điện thoại cũng vội vội vàng vàng. Nhưng cái sự bận rộn đó cũng giúp mình rất nhiều: chỉ nhớ những gì đáng và nên nhớ, chỉ làm những gì cần thiết, biết quý trọng hơn từng giây của cuộc sống và nhất là chẳng còn thời gian đâu mà ngồi than vãn, trách đời trách người. Nên khi nghe ảnh nói bi h bị nhốt trong kho mới gọi cho mình được, mình chỉ thấy vui:)

Chiều, đợi Nu về, nhìn quẩn quanh cho hết giờ hết phút. Lại nghĩ :) Một đám mây chỉ là một đám mây. Cũng chính là đám mây đó, người ta có thể tưởng tượng ra rất nhiều thứ khác nhau. Nhưng có là thứ gì đi nữa thì vẫn có một điểm chung: cuối cùng cũng tan đi rất nhanh, rất nhanh...

Tối, làm kiểm tra gì mà chết cười. Lúc nào cũng vậy, cái khó ít người nhớ thì mình làm được, còn những cái dễ ơi là dễ, ai cũng nhớ và làm đúng thì mình lại không biết viết làm sao. Ôi, cái tật không tập trung.

Cái răng lại sưng. Nhớ lúc trước, cái răng "ngu" của mình bị sưng, sư phụ ngồi kể chuyện cái răng của sư phụ mà mắc cười. Giờ chẳng có ai an ủi lúc răng sưng hết, tự dưng nhớ sư phụ ghê.

Nghe hết cái đĩa của Secret Garden mà cảm xúc từ đẩu từ đâu cứ ùa về, buốt. Ngày trước thích SG là do cảm xúc của người khác dẫn dắt. Còn bây giờ, lại thấm thía từng bài theo cách riêng của mình. Mỗi bài là mỗi cảm nhận khác nhau của riêng bản thân mình về cuộc sống, về những điều đã qua. Nhớ cuộc gọi của anh Khánh lúc trưa, lại thấy lòng ngổn ngang trăm mối. Một niềm yêu thích chẳng thể nói thế nào, với ai, một hoài niệm xưa cũ cứ lảng vảng không rời. Tội nghiệp cô bé con bé nhỏ của chính mình...

Tối hôm trước, lại mơ thấy Nội. Có điều gì không ổn đang diễn ra với mình thế nhỉ?

M.I.S.S

Gọi nỗi nhớ này bằng cái tên gì nhỉ?!?

What's Up?

See, there's always a way out.

Be brave, lil girl!

Pay!

Cannot say anything. Such a stupid girl.

The Second Day

Shhhhhhhh!

Hung tin. The la het.

R.E.S.TA.R.T

Restart my life.

Okie, just go. Nghĩ nhiều cũng rứa, mà không nghĩ thì nó cũng rứa, có gì khác đâu (hihi, giống kiểu nhắm mắt đưa chân :-D).

Hơi hoang hoảng khi nghe cái tin đó, nhưng mừ, nghĩ cho cùng, mình cũng đâu có biết chắc trước tương lai đời mình nó như thế nào đâu, cũng chỉ là do mình nghĩ, và cái trí tưởng tưởng phong phú của mình vẽ ra thôi mà. Cho nên, cứ nghĩ nó tốt đẹp, nó sẽ như thế. So, let's go, lil girl. :)

Nhưng mừ, cớ sao hổng thấy cái cảm giác Full Of Energy như 1 năm trước? :(